Wednesday, April 1, 2015

.: Bài học sâu sắc: Hỏi cái Đéo gì? :.

Hôm nay, được bạn Minh rủ đi ăn trưa ở Hồ Tây; hàn huyên và nghe được bài học cực thú vị, càng nghĩ càng sâu sắc. Bài học đó là: Hỏi cái ĐÉO gì?

Minh kể rằng: Minh học âm nhạc cùng nhạc sỹ Lê Minh Sơn (tác giả của bài Quê Tôi nổi tiếng). Minh và Sơn cùng trong ban nhạc. Mỗi khi Minh hỏi “Bài này cảm xúc như thế nào?” thì Sơn trả lời rất phũ phàng “Hỏi cài ĐÉO gì?” hay “Về mà hỏi cái L” :-(. Mặc dù rất tự ái, nhưng Minh cho rằng đây là câu trả lời CHÍNH XÁC nhất. Mỗi khi gặp khó khăn, mỗi khi có vướng mắc Minh lại nhớ tới câu này!

Trong buổi trưa mùa xuân, dưới tán lá cây, nhâm nhi cốc trà, ăn mứt sen và bánh đúc, chúng tôi cười bò lăn về bài học “Hỏi cái ĐÉO gì!”. Trước khi chia tay Minh còn nhắc “Anh Quang phải viết lại bài này” . Vì vậy tôi chia sẻ để chúng ta cùng trải nghiệm ý nghĩa sâu sắc của bài học này.
Âm nhạc đến từ trái tim – nó là sự tuôn chảy của cảm xúc. Nhạc sỹ chơi nhạc từ Trái tim chứ không phải từ Cái đầu. Câu hỏi, nhu cầu lý giải đến từ Cái đầu, mà cái đầu thì không chơi được nhạc. Vì vậy, người có quá nhiều câu hỏi, quá nhiều suy nghĩ thì sẽ không chơi được nhạc. Câu trả lời: “Hỏi cái ĐÉO gì?” mặc dù rất thô, nhưng nó là sự cảnh báo cần thiết, nó làm cho người ta phải thức tỉnh khỏi vô minh của Logich. Cái đầu có logich, rất rõ ràng, nó có thể BIẾT rất nhiều về âm nhạc, nhưng nó không CẢM được.

“Hỏi cái ĐÉO gì?” là gáo nước lạnh làm dừng ngay Tâm trí. Tâm trí bị quá bất ngờ! Người hỏi đang chờ đợi một sự giải thích, một lý giải, một chân lý nào đó. Tâm trí muốn tiếp tục trò chơi của nó, tiếp tục lý giải, tiếp tục cắt nghĩa, tiếp tục suy tư, .v.v. Và bạn càng suy nghĩ bao nhiêu, bạn càng xa Cuộc sống bấy nhiêu. Người càng tư duy bao nhiêu thì càng không thể đánh được đàn. Chính vì vậy, trẻ con học đàn nhanh hơn người lớn. Người lớn biết quá nhiều.

“Hỏi cái ĐÉO gì?” đẩy người ta từ Tâm trí quay trở về Thực tại.

Mỗi khi Tâm trí khởi lên, nhớ “Hỏi cái ĐÉO gì?” để chúng ta quay lại Thực tại. Cuộc sống như dòng sông tuôn chảy, không biên giới, không rào cản. Suy nghĩ là con đập chặn ngang dòng sông. Khi bạn NGHĨ thì bạn không thể CẢM. Khi bạn nhìn qua khái niệm bạn đã xa rời cuộc sống. Khi bạn có quá nhiều ý nghĩ thì bạn đã bị lấp đầy bởi các định kiến, bạn không còn không gian để Cảm, bạn không thể lắng nghe bản thân, lắng nghe cuộc sống.

“Hỏi cái ĐÉO gì” làm Tâm trí của bạn bị tổn thương. Nhưng điều đó là tốt, tâm trí dừng, thì nhường chỗ cho Cảm xúc. Dòng sông không còn bị chặn bởi các con đập. Bạn tuôn chảy, người nhạc sỹ có thể tuôn chảy với bản nhạc. Cảm xúc dâng trào, nó tuôn chảy qua tay, qua phím đàn, nó như dòng sông không còn bị tâm trí kiểm duyệt. Người nghệ sỹ và âm nhạc hoà làm một.

“Hỏi cái ĐÉO gì?” là câu rút gọn. Câu đầy đủ là “Tâmtrí ơi, bạn đừng hỏi nữa. Bạn quá lan man, Tâm trí đừng quấy rầy nữa, hãy dừng lại để còn CẢM.”

“Hỏi cái ĐÉO gì?” nên là câu thần chú! Đừng hỏi nhiều, hảy cảm nhận và hành động. Đừng suy nghĩ, hãy tuôn chảy theo cảm xúc. Mỗi khi logich căng thẳng, bế tắc, hãy nhớ câu này.Logich thì bế tắc, Cuộc sống không có bế tắc.

Cám ơn Minh về buổi trưa rất đẹp và bài học thú vị!

Tác giả: Phạm Ngọc Quang
Nguồn bài viết: https://www.facebook.com/notes/ph%E1%BA%A1m-ng%E1%BB%8Dc-quang/b%C3%A0i-h%E1%BB%8Dc-s%C3%A2u-s%E1%BA%AFc-h%E1%BB%8Fi-c%C3%A1i-%C4%91%C3%A9o-g%C3%AC-ph%E1%BA%A7n-2/1046422562040614

Nguồn ảnh: dantri.com.vn

0 nhận xét:

Post a Comment

Copyright © 2015 Hành Trình Hiểu Về Chính Mình
09 10