Mục đích ban đầu
Tất cả nhưng việc chúng ta làm
đều xuất phát từ một mục đích ban đầu nào đó. Nhưng khi thực hiện thì
chúng ta lại cố dấu mục đích ấy đi và tô vẽ hành động của mình bằng những mục
đích “tốt đẹp hơn”. Nhưng thật không may, càng tô vẽ bao nhiêu thì có thể ta
lại càng khó đạt mục đích ban đầu bấy nhiêu. Vì thay vì tập trung vào mục đích,
chúng ta bắt đầu đi lạc vào trong một cuộc chơi.
Và một trong những cuộc chơi
chúng ta tạo ra là về việc tặng quà. Ai cũng từng làm việc này, và chúng ta làm
việc này rất nhiều. Chúng ta nghĩ ra những lý do rất đẹp để thực hiện nó: Vì
chúng ta yêu ai đó, vì chúng ta muốn chúc mừng ai đó…
Thực sự thì nó chỉ có thế này
thôi, mục đích ban đầu của nó là từ khao khát được yêu. Vì muốn bản thân được
yêu nên chúng ta tặng quà người khác. Nhưng cái mục đích thực sự đã bị quên đi
để chúng ta thay thế bằng rất nhiều trò chơi hay ho hơn.
Và đây là những điều đã khiến
chúng ta thực hiện trò chơi
Sự kỳ vọng nhận được tình yêu và
nỗi sợ bị từ chối
Vì muốn nhận được tình yêu, nên
chúng ta cố gắng làm hài lòng người khác. Và cách để làm hài lòng là tặng quà.
Nhưng điều sảy ra là như thế này, khi bạn cố gắng làm hài lòng người khác thì
bằng cách này hay cách khác họ đều nhận ra cả. Và nếu họ chấp nhận điều ấy, cả
hai đang ở trong một trò chơi, một trò đổi trác để thỏa mãn những mong muốn của
nhau.
Nếu như họ không hài lòng thì
thế này thôi, họ đã không mua trò chơi của bạn. Có thể bạn sẽ lại chơi lại
(tiếp tục tặng quà) cho đến khi họ mua hoặc nghĩ ra một trò chơi khác tinh vi
hơn. Hoặc cũng có thể bạn sẽ lại đi kiếm một đối tượng khác để thực hiện trò
chơi của mình.
Và một điều nữa là về sự sợ hãi.
Tôi có một nỗi sợ hãi rất lớn: sợ không được mọi người chấp nhận. Vì nỗi sợ này
nên có nhiều khi tôi làm những việc mà không hiểu vì sao mình làm. Tôi đi theo
đám đông, tôi tặng quà người khác đơn giản vì mọi người đều làm thế (trong
những ngày lễ tặng quà theo phong trào chẳng hạn).
Và tôi cũng sợ sự từ chối nữa.
Đã rất nhiều lần tôi muốn tặng ai đó điều gì. Nhưng tôi sợ người ta sẽ không
nhận. Một nỗi sợ rất mơ hồ trong tôi, và tôi nghĩ ra đủ mọi lý do để hợp lý hóa
nỗi sợ ấy. Thế là tôi không hành động gì cả.
Đôi lúc nghĩ lại tôi tự hỏi mình sẽ ra sao nếu như
không có sự kỳ vọng và những nỗi sợ hãi ấy?
Xuất phát từ tình yêu bản thân
mình
Vậy thì làm thế nào để việc tặng
quà có thể đem lại tình yêu cho bạn đúng như mong muốn ban đầu của nó- Là về
khao khát được yêu?
Điều đầu tiên bạn nhận ra là, hãy thôi những trò chơi
đi, nó không hiệu quả như bạn nghĩ. Những trò chơi khiến cho mục đích thực sự
của bạn bị che lấp. Bạn trở nên khó hiểu, cuộc sống không còn nhận ra bạn nữa.
Nó không biết bạn thực sự cần điều gì để tặng quà. Nếu bạn muốn được yêu, hãy
đơn giản thừa nhận điều ấy và sẵn sàng đón nhận.
Buông bỏ kỳ vọng người khác sẽ
yêu mình và, Yêu chính bản thân mình. Hãy để cho việc tặng quà đi đúng ý nghĩa
của nó ngay từ đầu. Bạn có cảm nhận được tình yêu, sự hài lòng của chính mình
khi tặng quà? Và biết ơn nếu người nhận quà cảm nhận được sự hài lòng ấy.
Nếu chẳng may họ không hài lòng,
yên tâm đi, họ không hài lòng về món quà chứ không phải về bạn đâu. Nhưng nếu
như họ không hài lòng về bạn, có lẽ họ không phải là một sự lựa chọn hợp lý
dành cho bạn đâu. Hãy chấp nhận điều ấy và đi tìm một người khác. Dẫu sao thì
bạn cũng đã hài lòng về hành động của mình.
Và điều quan trọng này nữa, bạn
có tin được không. Bạn vẫn ổn khi không ai yêu bạn. Khi bạn hiểu được điều đó
và chấp nhận được sự cô độc, chấp nhận khi cả thế giới không chọn bạn, cũng là
lúc bạn sẵn sàng đón nhận thêm rất nhiều mối quan hệ thực chất.