Featured

Friday, August 7, 2015

.: Lý trí và trái tim :.

Cái nào quyết định cái nào?
Mọi người nói với tôi rằng “bởi vì chúng ta suy nghĩ tiêu cực nên chúng ta cảm thấy bi quan, bất hạnh”. Rằng cách nghĩ của chúng ta quyết định việc chúng ta cảm thấy gì.
Và họ rủ nhau đi học các khóa tư duy tích cực, các khóa lập trình ngôn ngữ tư duy… Họ tìm cách đè nén, phủ định đi những cảm xúc tiêu cực. Nghĩ rằng cách đó có thể làm họ hạnh phúc mãi mãi? Tràn đầy năng lượng sống mãi mãi? Chính tôi cũng đã từng như thế và sau một thời gian dài “tư duy tích cực” những gì tôi nhận được sau đó lại là sự khổ đau cùng cực. Nó giống như là “dấu hiệu của trầm cảm” vậy.
Bây giờ tôi không còn tin rằng suy nghĩ quyết định cảm xúc. Rất có thể là như thế này: Bởi vì chúng ta cảm thấy bi quan, thất vọng, sợ hãi… nên chúng ta đã có những suy nghĩ tiêu cực như vậy. Và cảm xúc là cái có trước. Nó quyết định suy nghĩ. Nếu như suy nghĩ có thể điều khiển được cảm xúc thì có lẽ chỉ bằng việc học cách suy nghĩ đúng đắn, cả thế giới này đã hạnh phúc hết rồi.

Tích cực luôn cần có tiêu cực
          Cảm xúc tích cực và tiêu cực cùng nhau tồn tại. Hạnh phúc và khổ đau cùng nhau tồn tại. Trong hạnh phúc đã có sẵn khổ đau và trong khổ đau cũng đã sẵn có mầm mống của hạnh phúc. Chúng ta không thể chỉ chọn hạnh phúc mà không có khổ đau. Chúng ta chỉ có thể nhận ra nó. Nhận ra nó và chấp nhận nó mà thôi. Tôi đã đọc được Osho ví như thế này, việc chúng ta ngăn cảm xúc tiêu cực cũng giống như chúng ta dùng hòn đá để ngăn suối nước lại. Nước sẽ vẫn tìm ra lối khác để chảy ra mà thôi. Điều tương tự xảy ra khi chúng ta cố ngăn những cảm xúc tiêu cực lại, cố bắt mình phải "tư duy tích cực".



  Hiểu về cảm xúc- Hiểu về trái tim
          Cảm xúc đến từ vô thức. Nó được lưu trữ trong vô thức, trong trái tim. Và nó điều khiển cách suy nghĩ của chúng ta- Nó điều khiển cách hành xử của chúng ta- và nó quyết định số phận của chúng ta theo cách mà chúng ta không thể biết được.
Chúng ta không thể quyết định được việc mình cảm thấy thế nào. Tôi tin rằng hoàn toàn không thể. Nhưng chúng ta có thể quan sát cơ thể và nhận ra những cảm xúc cuẩ chính mình, và hỗ trợ nó- hỗ trợ trái tim. Chẳng hạn như lúc trái tim cảm thấy hoảng sợ, đó là lúc bạn cần nhận ra. Và bạn không thể quyết định được rằng trái tim hãy thôi cảm thấy hoảng sợ. Nếu lúc này lý trí cố gắng kiểm soát hoặc chỉ trích trái tim về điều mà nó cảm thấy, chắc chắn bạn sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn của sự mất kiểm soát. Lúc này lý trí cần quan sát sự hoảng sợ của trái tim với lòng nhân ái và hãy nói với nó rằng: Mọi việc đều ổn và tôi sẽ vẫn yêu thương và chấp nhận bạn dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Đó là cách mà chúng ta có thể hỗ trợ trái tim để nó cảm thấy tốt hơn.

Tác giả: Mai Văn Bằng

Monday, August 3, 2015

.: Tình yêu - Không kỳ vọng, không sợ hãi :.

Tại sao bạn phải sợ hãi?
Sao bạn phải sợ khi mà rồi cũng sẽ đến ngày, những thứ thuộc về bạn sẽ mãi mãi không còn thuộc về bạn. Khi mà cả trái tim, hơi thở của bạn cũng sẽ ra đi?
Khi mà một ngày tâm trí, sự hiểu biết, của cải, danh tiếng… cũng sẽ biến mất. Bạn sẽ chìm vào bóng tối tĩnh lặng.
Và tình yêu, một ngày cũng sẽ ra đi. Không có gì là vĩnh cửu cả. Tình yêu của bạn cũng sẽ biến mất, nó sẽ biến mất có thể trước cả khi những điều trên xảy ra. Có thể ngay cả khi bạn vẫn đang ở bên người yêu của mình.
Tại sao bạn phải sợ điều gì sẽ xảy ra hoặc biến mất, khi mà kiểu gì rồi thì nó cũng sẽ xảy ra hoặc biến mất?


Trân trọng khoảnh khắc này
Vậy thì, ở đây và ngay bây giờ, khoảnh khắc này thật tuyệt diệu. Cảm ơn cuộc sống khi bạn đang được ở bên người mình yêu. Hãy cứ để cho trái tim rung động, vỡ òa. Hãy ngưng tâm trí lại để cho nỗi sợ hãi biến mất. Cảm nhận khoảnh khắc này. Chỉ có khoảnh khắc này là thật, là tuyệt diệu, là đáng nhớ, là vĩnh cửu mà thôi. Cảm ơn bản thân bạn, và người bạn yêu, cảm ơn cuộc sống đã cho bạn cảm nhận khoảnh khắc này- Khoảnh khắc khi ai đó chạm đến trái tim bạn.

Tác giả: Mai Văn Bằng

Friday, July 31, 2015

.: Tình yêu - Sự trưởng thành :.

Những thứ bạn biết, bạn không thể cảm nhận- Menis Yousry

Sự áp đặt của ý chí
Có khi nào bạn đặt cho mình một mẫu hình lý tưởng về người mình yêu trong đầu và nỗ lực tìm kiếm nó? Nếu vậy thì bạn sẽ không trải nghiệm một tí nào về tình yêu đâu ạ, và thứ bạn tìm được nó chỉ đơn giản là thứ bạn nghĩ rằng nó là tình yêu thôi.
Tình yêu thực sự nó đến từ trong vô thức. Từ những nơi sâu thẳm nhất của vô thức. Làm sao bạn có thể hiểu được vô thức và vẽ nó ra ý thức? 100% là bạn vẽ sai. Và bạn đã làm một điều điên rồ, bạn đã giết chết tình yêu ngay từ trước khi nó được sinh ra.
Bởi vì bạn đã dùng ý thức, dùng lý trí để áp đặt cho con tim. Trái tim đã không kịp lên tiếng, không thể lên tiếng.
Hãy đơn giản là lắng nghe tiếng trái tim thổn thức, và thả lỏng hoàn toàn. Đừng suy nghĩ, đừng phán xét, đừng đặt tiêu chuẩn. Chỉ đơn giản là lắng nghe. Khi ở bên người ấy bạn có thấy được tiếng trai tim rộn ràng? Có thấy con đường đầy hoa, bầu trời đầy sao, mặt hồ lung linh, và làn gió mát đẹp lạ thường?... 
Bạn sẽ cảm nhận được tình yêu. Tình yêu là cảm nhận, không phải là phân tích.


Tình yêu dạy chúng ta về sự trưởng thành - Đó là ý nghĩa thực sự của nó.
Và tình yêu giúp bạn trưởng thành. Người bạn yêu có thể trái ngược hoàn toàn với những tiêu chuẩn mà bạn đã tưởng tượng. Chỉ có trẻ con mới đặt ra những tiêu chuẩn và bắt người khác phải tuân theo.
Sự trưởng thành đó là về việc bạn có thể yêu được và cảm thông được bất kể người đó là người như thế nào. Nó là về việc bạn có thể bao dung được với những cảm xúc lãng mạn, hạnh phúc và cả đau khổ, sợ hãi, cô đơn…của chính bản thân mình? - Tất cả đều có trong tình yêu, trong trái tim bạn. Và chấp nhận được người mình yêu như họ vốn là. Chấp nhận với tình yêu và không phán xét. Đó là ý nghĩa thực sự của tình yêu.

  
Tác giả: Mai Văn Bằng

Tuesday, July 28, 2015

.: Chiêm nghiệm về việc tặng quà :.

Mục đích ban đầu
Tất cả nhưng việc chúng ta làm đều xuất phát từ một mục đích ban đầu nào đó. Nhưng khi thực hiện thì chúng ta lại cố dấu mục đích ấy đi và tô vẽ hành động của mình bằng những mục đích “tốt đẹp hơn”. Nhưng thật không may, càng tô vẽ bao nhiêu thì có thể ta lại càng khó đạt mục đích ban đầu bấy nhiêu. Vì thay vì tập trung vào mục đích, chúng ta bắt đầu đi lạc vào trong một cuộc chơi.
Và một trong những cuộc chơi chúng ta tạo ra là về việc tặng quà. Ai cũng từng làm việc này, và chúng ta làm việc này rất nhiều. Chúng ta nghĩ ra những lý do rất đẹp để thực hiện nó: Vì chúng ta yêu ai đó, vì chúng ta muốn chúc mừng ai đó…
Thực sự thì nó chỉ có thế này thôi, mục đích ban đầu của nó là từ khao khát được yêu. Vì muốn bản thân được yêu nên chúng ta tặng quà người khác. Nhưng cái mục đích thực sự đã bị quên đi để chúng ta thay thế bằng rất nhiều trò chơi hay ho hơn.
Và đây là những điều đã khiến chúng ta thực hiện trò chơi

Sự kỳ vọng nhận được tình yêu và nỗi sợ bị từ chối
Vì muốn nhận được tình yêu, nên chúng ta cố gắng làm hài lòng người khác. Và cách để làm hài lòng là tặng quà. Nhưng điều sảy ra là như thế này, khi bạn cố gắng làm hài lòng người khác thì bằng cách này hay cách khác họ đều nhận ra cả. Và nếu họ chấp nhận điều ấy, cả hai đang ở trong một trò chơi, một trò đổi trác để thỏa mãn những mong muốn của nhau.
Nếu như họ không hài lòng thì thế này thôi, họ đã không mua trò chơi của bạn. Có thể bạn sẽ lại chơi lại (tiếp tục tặng quà) cho đến khi họ mua hoặc nghĩ ra một trò chơi khác tinh vi hơn. Hoặc cũng có thể bạn sẽ lại đi kiếm một đối tượng khác để thực hiện trò chơi của mình.
Và một điều nữa là về sự sợ hãi. Tôi có một nỗi sợ hãi rất lớn: sợ không được mọi người chấp nhận. Vì nỗi sợ này nên có nhiều khi tôi làm những việc mà không hiểu vì sao mình làm. Tôi đi theo đám đông, tôi tặng quà người khác đơn giản vì mọi người đều làm thế (trong những ngày lễ tặng quà theo phong trào chẳng hạn).
Và tôi cũng sợ sự từ chối nữa. Đã rất nhiều lần tôi muốn tặng ai đó điều gì. Nhưng tôi sợ người ta sẽ không nhận. Một nỗi sợ rất mơ hồ trong tôi, và tôi nghĩ ra đủ mọi lý do để hợp lý hóa nỗi sợ ấy. Thế là tôi không hành động gì cả.
Đôi lúc nghĩ lại tôi tự hỏi mình sẽ ra sao nếu như không có sự kỳ vọng và những nỗi sợ hãi ấy?


Xuất phát từ tình yêu bản thân mình
Vậy thì làm thế nào để việc tặng quà có thể đem lại tình yêu cho bạn đúng như mong muốn ban đầu của nó- Là về khao khát được yêu?
Điều đầu tiên bạn nhận ra là, hãy thôi những trò chơi đi, nó không hiệu quả như bạn nghĩ. Những trò chơi khiến cho mục đích thực sự của bạn bị che lấp. Bạn trở nên khó hiểu, cuộc sống không còn nhận ra bạn nữa. Nó không biết bạn thực sự cần điều gì để tặng quà. Nếu bạn muốn được yêu, hãy đơn giản thừa nhận điều ấy và sẵn sàng đón nhận.
Buông bỏ kỳ vọng người khác sẽ yêu mình và, Yêu chính bản thân mình. Hãy để cho việc tặng quà đi đúng ý nghĩa của nó ngay từ đầu. Bạn có cảm nhận được tình yêu, sự hài lòng của chính mình khi tặng quà? Và biết ơn nếu người nhận quà cảm nhận được sự hài lòng ấy.
Nếu chẳng may họ không hài lòng, yên tâm đi, họ không hài lòng về món quà chứ không phải về bạn đâu. Nhưng nếu như họ không hài lòng về bạn, có lẽ họ không phải là một sự lựa chọn hợp lý dành cho bạn đâu. Hãy chấp nhận điều ấy và đi tìm một người khác. Dẫu sao thì bạn cũng đã hài lòng về hành động của mình.
Và điều quan trọng này nữa, bạn có tin được không. Bạn vẫn ổn khi không ai yêu bạn. Khi bạn hiểu được điều đó và chấp nhận được sự cô độc, chấp nhận khi cả thế giới không chọn bạn, cũng là lúc bạn sẵn sàng đón nhận thêm rất nhiều mối quan hệ thực chất.

Tác giả: Mai Văn Bằng

Saturday, July 25, 2015

.: Theo đuổi sự giàu có - Trò chơi của vô thức :.

Nếu mục tiêu của bạn là sự thoải mái, thì khả năng là bạn sẽ không thể giàu có được.Nhưng nếu mục tiêu của bạn là sự giàu có, thì khả năng là bạn sẽ có cuộc sống thoải mái.

Trò chơi bắt đầu từ trước khi chúng ta sinh ra
Tổ tiên của loài người không tích lũy của cải. Họ sống hài hòa với thiên nhiên, chỉ lấy của thiên nhiên những thứ họ cần.
Thế rồi tai họa xảy ra, họ học được rằng để vượt qua tai họa họ cần tích lũy của cải vật chất. Sự chiếm hữu bắt đầu. Nó làm cho họ cảm thấy được sự an toàn và thoải mái với hiện tại. Của cái trở thành biểu tượng của sự an toàn.
Đó là một niềm tin. Và niềm tin này được hình thành từ trước khi chúng ta sinh ra. Và nó được củng cố suốt thời thơ ấu: Khi chúng ta nhận được văn hóa, sự giáo dục của người lớn, khi chúng ta so sánh hoàn cảnh của mình với bạn bè… Nó mạnh mẽ đến mức biến thành vô thức. Chúng ta sẽ luôn làm theo mà không bao giờ đặt câu hỏi ngược lại. Nó hoàn toàn điều khiển chúng ta. 

Sự giàu có nghĩa là gì
Sự thực thì thế này nhé: Sự giàu có là một lựa chọn. Và chúng ta luôn có sự lựa chọn mình là người giàu có hay nghèo khó trong mỗi khảnh khắc.
Sự giàu có không phải là bao nhiêu của cải mà bạn đang sở hữu. Nó chính xác là “ít bao nhiêu những thứ mà bạn đang khao khát có bằng được".
Bao nhiêu tiền mới là giàu có? Nếu chúng ta không biết hài lòng với những điều mình đang có thì dù có ngồi trên cả đống tiền chúng ta vẫn là người nghèo khó mà thôi. Khi đã có nhiều tiền, chúng ta sẽ còn muốn nhiều tiền hơn nữa. Khi đã có nhà, chúng ta sẽ muốn có nhà đẹp hơn nữa. Khi đã có xe, chúng ta sẽ muốn có thêm vài cái nữa. Khi đã làm vua, chúng ta sẽ còn muốn làm vua thêm vài nước nữa… Chiến tranh có lẽ cũng đã vì vậy mà hình thành.
Những người theo đuổi sự giàu có, đôi khi họ cũng đem đến nhiều rắc rối như những của cải mà họ đã tạo ra vậy.
Sự thật thì ngược lại
Trả lời tôi câu hỏi này, nhưng đừng trả lời quá vội vàng nhé: Người giàu và người nghèo, ai là người cảm thấy thoải mái nhiều hơn?
Người thực sự giàu có luôn cảm thấy thoải mái và an toàn. Họ thoải mái với những gì đang có và thoải mái với chính bản thân họ.
Và như một quy luật tự nhiên: Người hạnh phúc luôn thu hút người hạnh phúc đến với họ. Người giàu có luôn thu hút người giàu có và sự giàu có đến với họ. Sự thoải mái luôn thu hút sự giàu có.

Tác giả: Mai Văn Bằng

Thursday, July 23, 2015

.: Đừng Cám Ơn Nỗi Đau :.

Đừng cảm ơn nỗi đau.
Người ta thường nói hãy cảm ơn nỗi đau vì nỗi đau đã khiến cho bạn trưởng thành. Và đó là một sự nhầm lẫn. Nỗi đau không làm bạn trưởng thành!
Nỗi đau không làm bạn trưởng thành hay quý trọng hạnh phúc hơn. Bạn trưởng thành và hạnh phúc hơn bởi chính bạn đã lựa chọn như vậy. Không phải do nỗi đau, do chính bản thân bạn. 
Vậy nên đừng cảm ơn nỗi đau. Hãy cảm ơn chính bản thân bạn đã chấp nhận nỗi đau như là một phần của cuộc sống và lựa chọn bản thân cho sự trưởng thành, hạnh phúc của chính mình.


Đừng cảm ơn người đã làm bạn đau.
Đừng cảm ơn ai đó đã làm bạn đau khổ. Vì nếu bạn làm như vậy họ sẽ tiếp tục ở lại và mang nỗi đau đến cho bạn. Hãy chân thực với những cảm xúc của chính mình. Họ chỉ đơn giản đang làm công việc của họ thôi, và công việc ấy đã làm cho bạn đau đớn. Đừng cảm ơn điều ấy. Hãy chân thật với họ.
Hãy tiết kiệm lòng biết ơn và đặt nó vào đúng chỗ. Nếu bạn biết ơn và trân trọng những người đã đem lại cho bạn niềm vui, họ sẽ ở lại và tiếp tục mang nó đến với bạn.
Và quan trọng hơn, đó là cách để bạn luôn ý thức được rằng bạn thực sự muốn điều gì cho bản thân mình.



  
          Tác giả: Mai Văn Bằng
Copyright © 2015 Hành Trình Hiểu Về Chính Mình
09 10