.: Sự Thật Trần Trụi Về Những Ước Mơ :.
Tự huyễn hoặc bản thân
Ở thế hệ này, chúng ta được nghe rất nhiều những thông điệp đại
loại như: Phải biết sống có ước mơ, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, tuổi
trẻ sẽ vô nghĩa nếu không có ước mơ…
Sự thật thì chúng ta đang tự huyễn hoặc bản thân mình bằng những
ước mơ và được củng cố sự huyễn hoặc ấy bởi mớ thông tin của những phương tiện
truyền thông và những cuốn sách self help- những phương tiện được vận hành bởi
những kẻ hoặc là lừa đảo hoặc cũng tự huyễn hoặc mình bằng những ước mơ của
chính họ.
Điều bạn nghĩ rằng mình muốn và điều bạn thực sự muốn
Có sự khác nhau giữa chúng ta thực sự muốn và điều chúng ta nghĩ
rằng mình muốn. Những điều chúng ta nghĩ rằng mình muốn, nó là các biểu tượng,
chẳng hạn như bạn muốn rất nhiều tiền, bạn muốn có nhà đẹp, xe hơi, hay bạn
muốn có chức vụ, địa vị, có người bạn đời lý tưởng… Những biểu tượng cụ thể này
được ẩn sau là những mong muốn thực sự của bạn.
Chẳng hạn, nếu bạn nói với tôi rằng bạn muốn có rất nhiều tiền,
bạn muốn có nhà to đẹp thì ẩn dấu đằng sau mong muốn ấy, là bạn muốn được trải
nghiệm cảm giác an toàn, tự do, được mọi người công nhận- đây mới là điều bạn
thực sự muốn.
Nghịch lý
Nghịch lý là ở chỗ, ngay khi bạn nói với tôi rằng bạn đăng mong
muốn trở lên có rất nhiều tiền (có nghĩa là bạn muốn trải nghiệm cảm giác giàu
có, an toàn…) thì điều thự sự mà bạn đang trải nghiệm là gì? Chẳng phải là bạn
đang trải nghiệm cảm giác của người nghèo khó và kém cỏi (so với ước mơ của
mình) đấy sao?
Khi bạn đứng ở vị trí của mình và nhìn vào ước mơ, điều bạn được
trải nghiệm luôn luôn ngược lại với những gì mà bạn thực sự muốn. Và bạn càng
mong muốn mạnh mẽ bao nhiêu, những cảm giác đau khổ, thất vọng bạn đang có càng
lớn bấy nhiêu. Hãy chân thực với những cảm nhận của chính mình.
Ước mơ là một cơ chế phòng vệ
Có thể, trong cuộc sống của mỗi chúng ta đều đã từng trải qua
những cú sốc và bị tổn thương rất nhiều. Chúng ta đã đau khổ. Và để ngăn cho
mình khỏi bị tổn thương bởi những đau khổ, chúng ta sử dụng những cơ chế phòng
vệ. Ước mơ là một cơ chế phòng vệ.
Ví dụ như thế này, nếu bạn ước mơ trở lên giàu có và tài giỏi,
thì nhiều khả năng câu chuyện của bạn đã diễn ra như sau: Bạn đã từng bị tổn
thương vì bị từ chối, bị sỉ nhục rất nhiều. Bạn cảm thấy mình xấu xí và không
xứng đáng. Và bạn đau khổ. Để ngăn không cho mình cảm nhận nỗi đau nữa (bạn có
thể bị chết nếu tiếp tục phải cảm nhận nỗi đau như vậy), bộ não của bạn bắt đầu
hình dung ra những ước mơ. Ước mơ trở lên tài giỏi và giàu có trở thành một nơi
bấu víu của bạn để thoát khỏi việc phải tiếp tục cảm nhận nỗi đau khổ bị tù
chối và coi là kém cỏi.
Và quả thực bộ não đã khiến bạn tự bảo vệ mình rất tốt. Bạn trở
thành ước mơ của mình. Cả cơ thể của bạn trở nên có một mục đích sống duy
nhất là thực hiện ước mơ của mình. Cũng bắt đầu từ đây, bạn không còn hiện hữu
và cảm nhận thực tại nữa. Bạn cảm nhận ước mơ của mình nhiều hơn (đó là lý do
vì sao bạn trở lên kỳ lạ với mọi người xung quanh khi cứ bám vào ước mơ của
mình- bám vào những điều không còn trong hiện thực nữa).
Nỗi đau mà bạn đã trải qua càng lớn đối với bạn bao nhiêu. Có lẽ
cơ chế bảo vệ này càng mạnh bấy nhiêu.
Nhận ra và sống hiện hữu
Vậy bạn sẽ quyết định như thế nào? Tiếp tục theo đuổi ước mơ và
sống với nỗi đau quá khứ? Hay sẽ từ bỏ nó và chọn cách là “tôi không tham lam
và không có ước mơ gì cả”?
Thực sự thì cả hai cách trên cũng đều là những cơ chế bảo vệ
khác nhau mà thôi. Nỗi đau của quá khứ đã qua rồi nhưng dư âm của nó thì vẫn ám
ảnh bạn đến hiện tại. Và có lẽ mãi mãi về sau nữa. Có thể điều này sẽ giúp bạn
cảm thấy tốt hơn: Nhận ra sự thật về những ước mơ của mình. Chấp nhận rằng mình
đã bị tổn thương bởi những nỗi đau quá khứ, nói tạm biệt với nó để có thể sống
hiện hữu ở hiện tại và tự do trải nghiệm những điều ở tương lai.
Sẽ không dễ dàng gì. Tôi biết.
Tác giả: Mai Văn Bằng
Xem bài viết gốc tại đây


0 nhận xét:
Post a Comment